Home / Thế Giới Ngày Qua / Bình Luận / Bá quyền Trung Quốc và sự bền vững của chính quyền – Phần 2

Bá quyền Trung Quốc và sự bền vững của chính quyền – Phần 2

Vào những năm đầu thế kỷ XX, người ta nhắc đến Trung Quốc dưới sự cầm quyền của đảng Cộng sản Trung Quốc như một hiện tượng mới, một sự trỗi dậy của một nền văn minh uyên thâm và sâu sắc có 1 không 2 trên thế giới này, dường như đã bị ngủ vùi quá lâu dài. Nhưng vào cuối thập kỷ này, khi nhắc đến Trung Quốc, nhiều người đã đặt câu hỏi: “Đến bao giờ thì nó sụp đổ”. Câu nói này tuyệt đối không phải là nhỏ lẻ và ngẫu nhiên. Mà nó hoàn toàn có những căn cứ hết sức minh xác từ thực tế, và bài học lịch sử đã trải qua, chính trong nền văn mình rực rỡ 5000 năm của Trung Quốc.

Bá quyền Trung Quốc

Hậu quả của nền bạo chính bá quyền ngày nay bên trong Trung Quốc

Ngày xưa, các Hoàng đế cổ đại phải xem xét lại chính mình mỗi khi đất nước xảy ra những vấn đề nghiêm trọng. Điều đó bao gồm hướng vào nội tâm để tìm kiếm những lỗi lầm, ăn chay tế trời để mong Thượng Thiên tha thứ. Vì vậy các Hoàng đế của các vương triều phong kiến tự nhận mình là Thiên tử – hàm ý là trên mình còn có trời đất và Thần minh giám sát, mọi hành động và suy nghĩ đều không thể vượt qua chuẩn mực của đạo đức và lễ nghi. Ngược lại, chính điều này giữ gìn cho giang sơn ổn định và trường tồn.

Chính quyền đảng Cộng sản công kích việc các Hoàng đế tự coi mình là Thiên tử, phủ nhận đi sự khiêm tốn trong cách xưng hô này. Họ ngạo mạn điều hành đất nước không dựa trên bất kỳ sự giám sát và quy chuẩn đạo đức nào, nên kể từ năm 1949 khi đảng Cộng sản Trung Quốc lên nắm quyền ở Trung Quốc, mặc dù ở trong thời bình, nhưng Trung Quốc là càng trị càng hỗn loạn.

Cách mạng Văn hóa

Sự hỗn loạn này thế hiện ở việc cứ trong khoảng trên dưới 10 năm, chính quyền Trung Quốc lại tiến hành một cuộc vận động nhắm vào một nhóm nhỏ nào đó trong toàn bộ dân chúng. “Cải cách ruộng đất”, “Chống cánh hữu”, “Trăm hoa đua nở, trăm phái tranh luận”, “Cách mạng văn hóa”, “Chiến tranh biên giới với Việt Nam”, “Thảm sát Thiên An Môn”, “Đàn áp người tu luyện Pháp Luân Công”, “Đàn áp người tu hành ở Tây Tạng”, “Đàn áp người dân Hồi giáo ở Tân Cương”. Chưa bao giờ đảng cộng sản Trung Quốc dừng việc gây hỗn loạn cho chính người dân Trung Quốc trong suốt thời kỳ thống trị của nó.

Đàn áp Pháp Luân Công

Với các cuộc vận động liên tiếp để củng cố quyền lực này, theo lý thuyết của Mao Trạch Đông, là cứ 7-8 năm cần làm lại 1 lần, phải chọn ra ngẫu nhiên trong dân chúng một nhóm nhỏ 5% trên tổng dân số để đàn áp, để những người dân trong 95% còn lại run sợ. Hệ quả tất nhiên là người dân sợ hãi và lánh xa chính trị càng xa càng tốt. Thêm vào đó là sự lo sợ phải đưa ra ý kiến về những người cầm quyền. Một cách không ngẫu nhiên, Trung Quốc hiện nay mất đi sự giám sát và phản biện của người dân trong điều hành đất nước. Điều này vô cùng tai hại.

Triệu Quát là một người am hiểu binh thư, từ nhỏ đã làu thông binh thư của cha ông – cũng là một danh tướng nước Triệu – Triệu Xa. Ngay cả Triệu Xa cũng không thể biện bác tốt bằng con mình khi bàn luận về binh pháp. Nhưng khi Triệu Xa mất có dặn lại bà mẹ, tuyệt đối không cho Triệu Quát làm tướng, bởi ông ta sẽ dẫn đến tai họa cho ba quân và liên lụy đến gia đình. Bà mẹ ghi nhớ lời người cha, sau này nước Triệu chống quân Tần, vua Triệu phong cho Triệu Quát làm đại tướng, bà mẹ hết sức can ngăn mà không được, đành phải xin trước với nhà vua rằng sau này nếu Quát có thua trận, thì đừng bắt tội nhà bà. Nhà vua đồng ý. 40 vạn quân Triệu đã bị Bạch Khởi sát hại sau khi Triệu Quát làm thua quân . Lý do đã được người cha cho người mẹ biết trước khi chết: Triệu Quát kiêu ngạo mà không chịu lắng nghe ý kiến người khác, trong khi việc quân binh chiến trận là việc hệ trọng của quốc gia, như vậy làm sao tránh khỏi thất bại!?

Đàn áp người Hồi giáo Tân Cương

Việc điều binh khiển tướng đánh trận là việc quan trọng một thời, còn việc trị lý quốc gia là việc quan trọng muôn đời. Không có ý kiến phản biện, không có sự giám sát, không có chuẩn mực đạo đức, chỉ có thể khiến người cầm quyền làm bừa, không còn biết kiêng nể gì nữa. Kiểu trị lý quốc gia này chỉ có thể dẫn đến duy nhất một kết quả: Tàn phá đất nước trong gian dối. Người dân Trung Quốc đã quá quen với việc cứ sau mỗi cuộc vận động chính quyền lại sửa sai. Nhưng thực tế họ vẫn bị lừa đến mãi ngày nay.

Sau khi bế quan tỏa cảng, đóng cửa tự phát triển không xong, chính quyền Trung Quốc ào ào mở cửa giao thương và đón nhận đầu tư nước ngoài, rồi tự ca ngợi sự phát triển đó là công lao của họ. Kỳ thực, đó là công sức lao động và sáng tạo của người dân. Thậm chí sự mở cửa ồ ạt đó còn tồi tệ hơn, khi nền tảng quốc gia bị phá hủy sạch sẽ trong các cuộc vận động trước đó, và người dân Trung Quốc không có được sự chuẩn bị tốt nhất cho mở cửa về phương thức kinh doanh, khoa học kỹ thuật, vốn, công nghệ, vv… trong khi những nhà “tư bản” đã bị giết chết và cướp sạch tài sản trong chiến dịch “Chống cánh hữu” và các nhà trí thực bị làm cỏ sạch trong “Trăm hoa đua nở, trăm phái tranh luận”, “Cách mạng văn hóa”. Hệ quả là một đất nước với dân số khổng lồ nhưng không có nội lực và sinh khí. Tri thức của cổ nhân, nền tảng giúp cho Hàn Quốc, Đài Loan, Nhật Bản, Hồng Kông phát triển khi đón nhận khoa học kỹ thuật từ phương Tây, mà họ chỉ kế thừa không trọn vẹn từ Trung Quốc, thì đã bị phá hủy sạch sẽ ở Trung Quốc.

Các hậu quả cụ thể của bá quyền Trung Quốc

  1. Xã hội mất đi chuẩn mực đạo đức. Một xã hội văn minh không chỉ đến từ sự giàu có vật chất, mà được quyết định bởi sự phong phú của nội tâm con người, và chuẩn mực đạo đức của người dân ở đó. Không nghi ngờ gì, đó là nền tảng bền vững của một xã hội trường tồn. Mất đi nó, thì trong ngoài đều loạn. Đây là điều chúng ta thấy rõ ở Trung Quốc ngày nay.
  2. Quan chức hủ bại. Nhiều người ca ngợi việc Trung Quốc chống tham nhũng là nghiêm minh. Nhưng chưa ai thử hỏi, vì sao càng chống càng tham nhũng. Đó là vì nếu không có tham nhũng, chính quyền Trung Quốc hiện nay sẽ sụp đổ. Ở một xã hội chính thường, quan chức nuôi dưỡng lý tưởng an ban tế thế, giúp đời an dân, cống hiến vì nhân dân. Rõ ràng là lý tường này không có ở quan trường Trung Quốc, nên họ phải dùng quyền và lợi để khiến người ta phục tùng. Chống tham nhũng chỉ là trên bề mặt, thanh trừng phe cánh trong nội bộ mới là trọng tâm.
  3. Nên kinh tế khổng lồ đứng trên đôi chân đất sét. Điều này được phân tích rõ hơn trong bài Hiện trạng kinh tế Trung Quốc
  4. Giáo dục rập khuôn máy móc, khoa học kỹ thuật không sáng tạo mà là đánh cắp công nghệ và thành tựu nghiên cứu của các nước phát triển.
  5. Quân đội bảo vệ quốc gia nhưng thực tế là một lực lượng hủ bại nhất. Hủ hóa từ cấp cao nhất cho đến những chỉ huy thấp nhất. Một điều không ngẫu nhiên là nếu có xảy ra chiến tranh với Mỹ, số lượng quan chức Trung Quốc di cư đến Mỹ tránh nạn sẽ là con số khổng lồ.

Ngoài các hậu quả cụ thể kể trên, Trung Quốc ngày nay đánh mất đi sự tín nhiệm của các quốc gia trên thế giới. Hiển nhiên là việc phòng bị với Trung Quốc càng ngày càng cao, và việc xiết chặt các điều kiện để hợp tác sẽ khiến Trung Quốc rất khó rẫy rụa, trong khi nguy cơ tiềm ẩn ở trong nước là rất đáng lo ngại.

Vậy thì: Ảnh hưởng của Bá quyền Trung Quốc với các nước khác như thế nào? Xin mời quý vị độc giả đón xem phần tiếp theo

Vô Bích

About Vô Bích