Nhiều năm trước, trong trại tập trung Auschwitz của phát xít Đức, một người cha Do Thái nói với con trai: “Bây giờ chúng ta không có của cải gì. Tài sản duy nhất chính là trí tuệ. Khi người khác trả lời 1+1=2, con nên nghĩ là 1+1=>2 nghe không”.

Cậu con trai nghe xong nghiêm túc gật đầu. Sau đó, hai cha con may mắn sống sót.

Năm 1946, người cha dẫn con đến thành phố Houston – Mỹ buôn bán đồ uống. Một hôm, người cha gọi con trai đến và hỏi:

“Con biết giá trị một cân đồng là bao nhiêu không? Dạ, 35 xu ạ – cậu bé đáp chắc chắn.

Không sai, bây giờ tất cả mọi người ở bang Texas đều biết giá mỗi cân đồng là 35 xu. Nhưng đối với người Do Thái chúng ta, con nên biết mỗi cân đồng nhiều hơn 35 xu. Con hãy thử dùng một cân đồng này làm khóa cửa xem sao”.

Nghe lời cha, người con dùng đồng làm khóa cửa, chế tạo dây cót đồng hồ Thụy Sỹ và làm huy chương cho thế vận hội Olympic. Anh đã từng bán một cân đồng với giá 3.500 đô la.

Năm 1974, chính phủ kêu gọi các công ty và tổ chức thanh lý phế liệu dưới chân tượng nữ thần tự do. Trong khi chẳng một công ty nào mặn mà với việc này, thì biết tin, người con trai lập tức tới ký kết hợp đồng với chính phủ và bắt tay làm việc.

Anh đem nung chảy những vật liệu đồng còn dư thừa và đúc thành những bức tượng nữ thần tự do loại nhỏ. Phần gỗ dư, anh chế biến gia công làm thành chân đế của bức tượng. Chì và nhôm anh làm thành những chiếc khóa và bán rộng rãi trên thị trường.

Thậm chí, bùn đất ở xung quanh và bụi bẩn trên tượng nữ thần, anh cũng sai người cạo xuống và bán cho những người trồng hoa.

Sau ba tháng, anh đã biến đống phế liệu đó thành một món tiền rất lớn. Nhờ vậy, giá trị của mỗi cân đồng đã tăng lên gấp hàng ngàn lần. Người con trai Do Thái đó chính là Chủ tịch hội đồng quản trị của Công ty Mc Call.

Sưu tầm