Một điều phổ biến trong các bậc cha mẹ ngày nay, là mọi người có phần xem trọng cách nhìn nhận vấn đề của mình quá, và nó phản ánh khá nhiều lên cách nuôi dạy trẻ nhỏ – vì các cháu là “báu vật” trong tay mỗi chúng ta  – đến nỗi, đôi khi chúng ta xem trọng việc người khác đánh giá cách dạy con của chúng ta hơn là những gì đứa trẻ thực sự cần từ cha mẹ của chúng để phát triển được tốt nhất. Đó là thể hiện rất tệ của cái tôi mà chưa chắc đã là cái tôi của bố mẹ.

Trẻ con cũng không thể là bản sao của chúng ta được, trừ một vài trường hợp đặc biệt “thiên tính” trời sinh như thế, cũng giống như thế giới này rất đa dạng, và không có ai giống nhau một trăm phần trăm về tính cách lẫn ngoại hình, kể cả là các anh chị em sinh đôi. Vì vậy, trong thế giới đang biến đổi quá nhanh này, khoảng cách một thế hệ sẽ dễ làm cho chúng ta đứng sai vị trí để quan sát trẻ nhỏ. Tất nhiên là trẻ con bây giờ và thời đại của chúng ta khi trước, vẫn có những điểm chung.

Chúng ta cũng không nên xác định trước tương lai của trẻ nhỏ như thể ý kiến của chúng ta là luôn đúng, và đóng đinh cuộc đời các cháu vào nhận thức hiện tại của mình. Giống như các bạn nhỏ của chúng ta phải lên lớp và dần hình thành nhận thức, đề cao hiểu biết qua các bậc mầm non, tiểu học, trung học, đại học,, vv….; người lớn không nên vội vã coi mình là không cần tiếp thu gì thêm khi đã đi làm và trở thành bố mẹ, đặc biệt là ở cách nuôi dạy những báu vật trời đất gửi gắm nơi gia đình và vòng tay của mình, những sinh mệnh nhỏ bé vô cùng đáng yêu, mà sau này các cháu lớn lên sẽ làm chủ tương lai của thế giới, dù có thể ở bất cứ vị trí nào.

Muốn trẻ nhỏ học tập tốt, thì chúng ta không nên làm đầy tâm hồn các cháu bằng lối cư xử ngạo mạn và luôn tự cho mình là đúng đắn. Một cái thùng rỗng bao giờ cũng sẽ chứa được nhiều thứ hơn, và  khiêm tốn và biết lắng nghe là cách thú vị và dễ dàng để làm rỗng đi  tâm trí của mình, coi những thứ mình đã biết là những điều nhỏ bé, giống như một câu ngạn ngữ: “Tri thức của một người là một giọt nước, tri thức của nhân loại là đại dương” Mà để cho trẻ nhỏ có được tính cách được coi là nền tảng cho sự xuất sắc này ngay từ nhỏ, không gì tốt hơn là những tấm gương từ bố mẹ các cháu, những người thân yêu và đáng tin tưởng nhất đối với các cháu, gần gũi và tiếp xúc nhiều nhất với các cháu, có ảnh hưởng nhất với chúng nữa. Tất nhiên, khiêm tốn và nhún nhưỡng, biết lắng nghe không có nghĩa là không có chủ kiến, biết lắng nghe không có nghĩa là không biết bày tỏ. Rất nhiều lúc, nó đồng nghĩa với sự bày tỏ khôn ngoan và đúng cách nữa là khác.

Đôi khi, hậu quả của việc bố mẹ áp đặt các ý tưởng của mình một cách độc đoán lên con cái khá tệ hại, điều mà ở lúc ban đầu có thể các bậc cha mẹ không nhận thấy , nhưng giống như một cái mầm xấu được ươm vào một khu đất tốt, cái cây phát triển lên và dần lan ra thành một đám cỏ, sau này có muốn dọn đi cho sạch sẽ cũng rất tốn công, vì cỏ là thứ sống rất dễ dàng, lan nhanh mà không mang lại lợi ích gì cho người chủ mảnh vườn, ngoài sự tranh giành chất dinh dưỡng của đám cây trồng của ta vậy. Thực ra chưa hẳn là cỏ trong giới sinh vật không tốt, bởi vì người viết đầu óc chậm chạp không có ví dụ nào tốt hơn nên tạm lấy ví dụ này, nhưng đại ý là như vậy. Sự khởi đầu với các cháu rất quan trọng, đôi khi không phải là lúc chúng ta nhận ra là các cháu đã biết phản ứng với thế giới xung quanh, mà ngay từ khi còn ở trong bào thai bé xíu, các cháu đã có tâm hồn để tiếp thu tất cả.

Một lý do quan trọng nữa đó là, khi môi trường xung quanh cởi mở và tự nhiên, các cháu có được môi trường và ảnh hưởng từ những năng lượng tốt. Những năng lượng tốt chỉ có thể có được khi xung quanh cháu là những người cởi mở, rộng rãi, hòa ái, chân thành, vv…., mà cháu sẽ bị ảnh hưởng tiêu cực từ những năng lượng xấu như sự ích kỉ, cố chấp, độc đoán, vv…. Vậy nên, cố gắng hãy loại bỏ bớt cái tôi của mình xuống trước. Rồi chúng ta sẽ trò chuyện cùng nhau ở phần sau các anh, các chị nhé!

Tiểu Nghị