Mùa hè năm 2002, một nhóm tác chiến tàu sân bay của Hải quân Mỹ bị tấn công khi đang tuần tra ở Trung Đông. 20.000 thủy thủ đã thiệt mạng. Nhớm tàu bao gồm 1 tàu sân bay, 5 tàu tấn công đổ bộ và một số tàu tuần dương cùng khu trục hộ tống bị tấn công bởi một loạt các tàu tấn công nhanh chứa đầy chất nổ, tên lửa đất đổi hải và các máy bay bay tầm thấp.

Trung tướng Paul Van Riper cho biết vào thời điểm đó, “cuộc tấn công đã kết thúc trong năm, có thể là mười phút”.

May mắn, đó chỉ là một bài diễn tập. Không có con tàu nào bị đánh chìm, không có thủy thủ nào thiệt mạng.

Nhưng cuộc tập trận Thử thách Thiên niên kỷ 2002, cuộc diễn tập đánh giá khả năng của Hải quân Hoa Kỳ cho khoảng 5 năm kế sau đó, đã phơi bày một lỗ hổng quan trọng trong khả năng phòng thủ của Hải quân: Cho dù một con tàu có thể có bao nhiêu hỏa lực tấn công và lớp giáp thép dày dặn, nó vẫn hoàn toàn có thể bị một bầy thuyền nhỏ bé chất đầy thuốc nổ tấn công một cách bất ngờ và bị thiệt hại nặng nề. Các quốc gia liễu lĩnh như Iran hoàn toàn có thể là một ví dụ thực tế hoản hảo.

Gregory Sancoff, Giám đốc điều hành của Juliet Marine Systems, nói với Business Insider: “Quân đội Mỹ chưa bao giờ tìm ra cách để ngăn chặn kiểu tấn công dồn dập đó nhằm vào hạm đội Mỹ. “Chúng là những đối thủ cực kỳ khó chơi”. Trong khi quân đội vẫn chưa thể hoàn thiện một giải pháp, Sancoff tin rằng ông đã có nó.

Thiết kế của Ghost




Nó được gọi là Ghost, và nó là một chiếc thuyền nhỏ, tàng hình có thể được trang bị nhiều loại vũ khí để hoạt động ở những khu vực nguy hiểm như eo biển Hormuz. Nhưng Hải quân Hoa Kỳ không muốn điều có nó, và chính phủ Hoa Kỳ dường như đang cũng đã và đang làm mọi thứ có thể để ngăn chặn bất kỳ nước nào khác sở hữu nó.

Sancoff đã thực hiện dự án của ông theo cách khá khác biệt so với những nhà thấu quốc phòng khác tại Hoa Kỳ. Thay vì chờ đợi Hải quân hay Quân đội đưa ra các yêu cầu và cấp ngân sách nghiên cứu chế tạo dù chỉ là một phần hay tất cả, ông đã nghiên cứu cuộc tấn công năm 2000 vào tàu USS Cole ở Yemen và những tiết lộ từ cuộc diễn tập Thử thách Thiên niên kỷ, xem chúng như là chất xúc tác để thực hiện dự án tâm huyết của mình.

Sancoff, cùng với một số nhà đầu tư bên ngoài, đã bỏ ra khoảng 20 triệu đô la để biến nó thành hiện thực. Ông đã thuê các kỹ sư và chuyên gia hải quân, đồng thời lên danh sách với một loạt các cựu đô đốc Hải quân ấn tượng để giúp cố vấn cho mình. Mất khoảng 4 năm với 5 triệu USD chế tạo nguyên mẫu cỡ lớn của Ghost, nó đã được hạ thủy bên ngoài Xưởng đóng tàu Hải quân Portsmouth, Maine, nơi nó được chế tạo.

Giống như hầu hết các doanh nhân khác trên thế giới, ông thấy một vấn đề cần có giải pháp khắc phục, vì vậy ông chỉ đơn giản là bắt tay vào thực hiện. Ông đã hi vọng rằng công ty của ông đáp ứng yêu cầu về một hình mẫu mà Bộ quốc phòng Hoa Kỳ hướng đến, dưới thời bộ trưởng Ash Carter thúc đẩy các công ty nằm ngoài Bộ quốc phòng xây dựng mọi thứ cho quân đội. Sancoff đã nhiều lần xây dựng các công ty thành công ngoài ngành công nghiệp quốc phòng. Ông đã chế tạo máy bơm truyền tĩnh mạch di động chi phí thấp cho các bệnh viện với công ty đầu tiên của mình, Block Medical, sau đó ông đã bán với giá 80 triệu đô la. Sau đó, ông thành lập một công ty khác và bán công ty đó với giá 400 triệu đô la. Và sau đó ông đã bán thêm một chiếc nữa vào năm 2004. Sau đó, Sancoff muốn bắt đầu một cái gì đó có ích cho đất nước của mình. Ông đặt tên công ty là Juliet Marine Systems, và dự án hàng đầu của nó có tên là Ghost.

Nó có những thiết kế độc đáo: Tối thiểu hóa tín hiệu phản xạ radar đến nỗi nó gần như vô hình trước radar của ngay cả các tàu chiến lớn với công suất cao. Buồng lái cũng như toàn bộ phần chiến đấu của con tàu nổi hẳn trên bề mặt sóng, giảm tối đa lực cản của nước tác động lên con tàu. Hai thân tàu với động cơ chìm xuống dưới mặt nước, chỉ có hai cạnh tàu sắc như dao va chạm với các con sóng. Có thể nói đây là thiết kế tối ưu nhất cho đến ngày nay trong việc giảm tối đa lực cản của sóng tác động lên thân tàu. Sancoff nói với Bloomberg: “Bạn có thể ngồi đó và uống cà phê khi trải qua những đợt sóng cao tới 6 mét”.

Nhưng tính năng vượt trội nhất của Ghost là công nghệ động cơ đẩy của nó, có ý nghĩa sâu rộng đối với các lực lượng hải quân có thể tiếp cận nó. Ông Sancoff lắp đặt các cánh quạt ở trước 2 thân chìm của con tàu thay vì phía sau như truyền thống. Như vậy nó sẽ tạo ra 2 hệ quả rất quan trọng. Đầu tiên, con tàu được kéo đi thay vì bị đẩy từ phía sau, giống như việc lái chiếc xe của bạn bằng bánh sau, bạn lái nó bằng bánh trước, và như thế con tàu sẽ lướt đi êm ái hơn thay vì khá chòng chành. Điều thứ hai có lẽ còn quan trọng hơn thế. Khi các cánh quạt ở phía trước quay tròn trong nước ở tốc độ cao, nó sẽ tạo ra các bóng khí theo dòng nước trôi về phía sau và bao trùm khắp thân tàu, vì vậy mà sẽ giảm tối đa lực ma sát cũng như lực cản của nước lên con tàu, giúp nó rẽ sóng băng băng trên đại dương.

Bạn đang liên tưởng đến điều gì ở đây? Phải rồi, các ngư lôi siêu khoang Skval của Nga, những ngư lôi được mệnh danh là nhanh nhất thế giới sử dụng cùng một nguyên lý tạo bọt khí này, tất nhiên công nghệ của nó là tối mật.

“Ưu điểm của nó là nó rất ổn định”. Ông Sancoff nói. Ông đã liên lạc với Hải quân và Lầu năm góc, và sau một giai đoạn chần chừ dường như đã có những tín hiệu xúc tiến hợp đồng.

Trong khoang của con thuyền

“Đối với tôi, điều này không có gì phải bàn cãi,” Cohen, Giám đốc Văn phòng nghiên cứu Hải quân (ONR) từ năm 2000 đến năm 2006, nói. “Nếu tôi là trưởng bộ phận nghiên cứu hải quân [vào thời điểm đó], tôi chắc chắn sẽ đầu tư vào một thỏa thuận hợp tác trị giá vài triệu đô la.” Như Cohen giải thích, ngân sách của ONR chủ yếu dành cho các khoản đầu tư có thể sẽ trở thành các dự án khả thi, nhưng khoảng 10% ngân sách đó được dành cho các dự án “rủi ro cao, hiệu quả cao” như của Sancoff – các hệ thống có thể được mua và đưa vào thực địa nhanh hơn nhiều so với việc tiến hành nghiên cứu từ đầu.

Nhưng nó đã không xảy ra.

Đi kèm với hợp đồng là yêu cầu của Hải quân về một số bằng sáng chế liên quan đến Ghost. Sancoff, tin rằng Ghost có thể có nhiều công dụng hơn ngoài thị trường quân sự. Và vì thế anh từ chối việc từ bỏ quyền sở hữu với tài sản trí tuệ của mình, và vì thế cũng từ chối luôn hợp đồng với Quân đội. Ông nghĩ Hải quân cuối cùng sẽ phải thực hiện dự án này, nếu không ông cũng có thể bán nó cho các quốc gia thân thiện như Hàn Quốc, Nhật Bản, hoặc Anh quốc.

Nhưng khó khăn chưa dừng lại ở đó. Hải quân sau đó áp lệnh bảo mật lên một số sáng chế của Sancoff, 4 bằng sáng chế, mà không gọi điện cho ông để thông báo. Có vẻ như họ không có người chuyên đảm trách việc này. Cả Sancoff và Cohen đều nghi ngờ rằng đã có sự bắt tay giữa các quan chức Cơ quan Chỉ đạo các Dự án Nghiên cứu Quốc phòng Tiên tiến (DARPA) và Văn phòng nghiên cứu Hải quân (ORN), để chặn công ty trong các thương vụ với bất cứ ai ngoài Lầu Năm Góc, sau đó, Hải quân ban hành lệnh giữ bí mật đối với bốn bằng sáng chế của Juliet, điều đó có nghĩa là công ty không thể bán con thuyền hoặc thậm chí cho bất kỳ ai xem.

Gần như ngay sau khi chế tạo được con thuyền tân tiến, ước mơ biến nó thành một doanh nghiệp của Sancoff đã tan biến.

Cả DARPA và Văn phòng Nghiên cứu Hải quân đều từ chối bình luận, với lý do các vụ kiện tụng đang diễn ra. Bộ Tư pháp cũng từ chối bình luận. Cancoff vẫn hi vọng vào các thương vụ ngoài nước Mỹ. Nhưng các quy định về việc cung cấp vũ khí cho nước ngoài, dù kể cả đó là đồng minh của Hoa Kỳ vẫn phải được chính phủ đồng ý.

Muốn biết số phận của Gost ra sao, chúng ta chỉ có thể chờ đợi….

QSM Tổng hợp