Home / Thế Giới Ngày Qua / Bình Luận / Hồng Kông 2019 – Liệu có phải tiếp tục “Lời nguyền số 9″ của đảng Cộng sản Trung Quốc”

Hồng Kông 2019 – Liệu có phải tiếp tục “Lời nguyền số 9″ của đảng Cộng sản Trung Quốc”

Trong những thập niên gần đây ở Trung Quốc, vào các năm có kết thúc bằng số 9 thường có một sự kiến lớn nào đó phát sinh. Ví dụ năm 1979 là Chiến tranh biên giới phía Nam với Việt Nam, mà họ gọi là việc “dạy cho Việt Nam một bài học”, năm 1989 là sự kiện Thảm sát Thiên An Môn và đàn áp trí thức kháng nghị biểu tình đòi công khai, minh bạch, dân chủ, cải cách, chống tham nhũng, vv…; năm 1999 là sự kiện Đàn áp Pháp Luân Công với ý đồ sâu xa là củng cố sự thống trị của Giang Trạch Dân và đảng Cộng sản Trung Quốc thông qua việc đẩy một nhóm người có tín ngưỡng ôn hòa về phía đối lập. Liệu có phải sự kiện Hồng Kông 2019 là ngẫu nhiên?

Các sự kiện trước đây

Khi Trần Hằng, một đại quan nước Tề muốn tiêu diệt các đối thủ của ông ta trong triều đình nước Tề khi ông ta vừa lên nắm quyền, ông ta tạo cớ để gây chiến với nước Lỗ. Vì nước Lỗ là quê hương của Khổng Tử, ngài phái Tử Cống đi du thuyết để cho Trần Hằng lui binh không đánh Lỗ. Tử Cống sang nói với Trần Hằng rằng nước Lỗ khó đánh vì thành thấp, hào nông và quân lính yếu nhược. Trần Hằng cau mày không hiểu gì, Tử Cống mới nói nhỏ, rằng nếu muốn chinh phạt vì đánh được nước người, thì nên đánh nước Lỗ, còn nếu muốn chinh phạt mà đánh được quan cùng triều thì nên đánh nước Ngô, vì nước Ngô đang mạnh. Trần Hằng tươi cười và tạ ơn Tử Cống.

Tank man - Thiên An Môn
Đoàn xe tăng tiến vào Thiên An Môn

Năm 1979, bề ngoài là sự ủng hộ cho đảng Cộng sản Campuchia – Khmer đỏ, trên thực tế, Đặng Tiểu Bình muốn tiêu diệt các tướng lĩnh quân đội thông qua chiến tranh với Việt Nam, vì ông ta mới trở lại nắm quyền sau một thời gian dài bị chính những đồng chí của mình bãi chức đến 2 lần. Năm 1989 vừa phải lo sợ trước phong trào kháng nghị của trí thức, học sinh sinh viên, vừa muốn loại bỏ Triệu Tử Dương – Tổng bí thư đảng Cộng sản Trung Quốc lúc bấy giờ, Đặng Tiểu Bình đã dẫn dụ để sinh viên đến biểu tình ở Thiên An Môn, và sau đó là ra lệnh thẳng tay đàn áp bằng xe tăng và súng ống sau khi dựng chuyện vu khống người biểu tình giết quân nhân và đốt xe của quân đội. Các tay súng trẻ tưởng là họ đang đối đầu với những kẻ phản loạn nguy hiểm của đất nước đã không hề nương tay khi xả súng. Hàng chục nghìn người đã chết và nhiều người không thể tìm được xác.

Năm 1999, vì sự đố kỵ nhỏ nhen và ý đồ muốn củng cố quyền lực của kẻ bất tài vô dụng Giang Trạch Dân, ông ta đã phát động đàn áp người tu luyện Pháp Luân Công với danh nghĩa là Pháp Luân Công tranh giành quần chúng với đảng Cộng sản. Thật nực cười, rất nhiều cái cớ đã được tạo ra, với hẳn phòng 610 được thành lập chuyên đàn áp nhứng người tu luyện ôn hòa lương thiện này. Hậu quả là trao lưu nâng cao đạo đức theo Chân Thiện Nhẫn bị phá hoại, dẫn đến sự bại hoại trong xã hội càng ngày càng tệ hại hơn mà không có lối thoát. Để củng cố thêm quyền lực bằng việc hối lộ Nga, Giang Trạch Dân còn bán rẻ lanh thổ hơn 1 triệu km2 cho nước Nga khi ấy.

Hồng Kông 2019

Thời Liên Xô có một câu chuyện vui thế này:

Moskva những năm 1970. Mùa đông giá rét. Có tin đồn là ngày hôm sau cửa hàng bán thịt số 1 sẽ có thịt.

Ngay hôm đó trước cửa hàng đã có hàng chục ngàn người với áo khoác ấm, giày cao cổ, rượu và bàn cờ đứng thành hành dài.

Lúc 3 giờ chiều một người bán thịt đi ra và nói: “Thưa các đồng chí, Ban chấp hành trung ương vừa gọi xuống, thông báo rằng không đủ thịt bán cho tất cả mọi người vì vậy mà dân Do Thái nên về nhà”.

Dân Do Thái nhẫn nhục bước ra khỏi hàng. Những người khác tiếp tục đợi.

Lúc 7 giờ tối người bán thịt lại bước ra và nói: “Thưa các đồng chí, Ban chấp hành trung ương vừa gọi xuống, thông báo rằng hóa ra là không có thịt vì vậy mọi người nên về nhà”.

Đám đông tản ra, vừa đi họ vừa lầm bầm: “Bọn Do Thái khốn nạn lúc nào cũng gặp may!”.

Bạn có thể nghĩ, chuyện đó là ở Liên Xô đã cách đây lâu rồi. Chỉ là một chuyện cười mà thôi. Nhưng câu chuyện cười thú vị này hiện nay đang xảy ra ở Hồng Kông – chính xác là ở sân bay Hồng Kông. Không ai biết chuyện gì sẽ có thể xảy ra tiếp theo, nhưng việc những người biểu tình đến sân bay Hồng Kông giơ các bảng biểu chỉ để cộng đồng quốc tế thấy được tiếng nói của họ. Nhưng chính quyền đã tuyên bố đóng cửa sân bay, hủy các chuyến bay viện cớ biểu tình. Người dân Hồng Kông biến thành người Do Thái ở Liên Bang Xô Viết mấy chục năm trước.

Hố sâu khổng lồ biết lấy gì để lấp

Từ khi Trưởng đặc khu Hồng Kông – bà Lâm Trịnh Nguyệt Nga đề xuất luật đào phạm, tình hình Hồng Kông càng ngày càng đi vào bế tắc. Có tin là bà Lâm rất muốn từ chức vì không thể khống chế nổi và biết cách thoát khỏi mớ bòng bong này, nhưng ông Tập Cận Bình và lãnh đạo Trung Nam Hải không đồng ý, mặc dù rất không hài lòng với bà Lâm. Lý do đơn giản là không có ai muốn thay bà Lâm đi dọn dẹp những gì bà đã gây ra. Nhưng chính bà Lâm Trịnh Nguyệt Nga cũng thân bất do kỷ khi đề xuất luật đào phạm ấy, vì đó là sự dàn xếp của Trung Nam Hải. Mớ bòng bong đã bắt đầu từ Bắc Kinh, chỉ có điều nó được thổi phồng lên ở Hồng Kông nhiều hơn.

Người biểu tình Hồng Kông

Bà Lâm bị đặt vào giữa hai lựa chọn, một là duy trì luật đào phạm vốn là nguyên nhân khiến người dân phẫn nộ, hai là từ bỏ luật đào phạm khiến Bắc Kinh không hài lòng. Nó cũng không thể giống như trò đùa trẻ con, mà rút lại bây giờ rồi đề xuât vào thời gian sau. Người dân Hồng Kông không bị nhồi sọ như người dân Đại Lục, họ có thể phản đối bây giờ, thì cũng có thể phản đối trong thời gian sau. Một ý nữa là đảng Cộng sản Trung Quốc không muốn nhân nhượng, vì nếu nó muốn nhân nhượng nó đã nhân nhượng từ năm 1989 hoặc lâu hơn.

Ông Tập Cận Bình cũng bị đẩy vào thế khó sau khi thỏa thuận với phe cánh Giang Trạch Dân và Tăng Khánh Hồng, khi ông đánh đổi việc truy cứu trách nhiệm phe Giang đến tận cùng là Giang và Tăng, đổi lại phe kia đồng ý Tập Cận Bình kéo dài nhiệm kỳ. Nhưng kể từ đó, phe kia với sự đảm bảo an toàn bắt đầu công kích ngược lại và cô lập ông Tập. Ông cũng lại đang lún sâu vào nhiều vấn đề đau đầu khác, như Thương chiến với Hoa Kỳ. Có thể nói ông ta đang tứ bề thọ địch.

Đảng Cộng sản Trung Quốc chưa bao giờ phải đối mặt với nguy cơ như hiện nay. Trong những cuộc khủng hoảng họ tự tạo ra khi trước, từ năm 1979 trở về trước là ở trong một môi trường đóng cửa, năm 1989 đàn áp sinh viên trên quảng trường Thiên An Môn đã dẫn đến sự trừng phạt của phương Tây trong một thời gian, năm 1999 khi đàn áp vu khống Pháp Luân Công thì bộ máy tuyên truyền hoạt động hết công suất vu khóng cho những người tu luyện ở cả trong nước và nước ngoài, nhưng hiện nay, sự kiện về Hồng Kông lại không dễ dàng che dấu như trước được nữa. Việc giải quyết các nguy cơ ngày một tăng cấp trong khi đã tiêu hao hết nội lực của đất nước, là một gánh nặng nghìn cân có thể làm họ quỵ ngã bất cứ lúc nào.

Vô Bích

About Vô Bích