Home / Thế Giới Ngày Qua / Bình Luận / Làm ô nhiễm nguồn nước: Con người đang tự hủy diệt chính mình

Làm ô nhiễm nguồn nước: Con người đang tự hủy diệt chính mình

Dòng nước ô nhiễm dẫn nước vào nhà máy nước Sông Đà bị nhiễm bẩn dầu thải của con người

Mình có quen một bác làm nghề y. Phương pháp chữa bệnh của bác rất độc đáo. Điểm cốt lõi trong cách trị bệnh là không đánh trực tiếp vào bệnh của người ta, mà kích phát tiềm năng của thân thể họ để nó điều chỉnh lại các trạng thái không đúng đắn của cơ thể, từ đó mà bệnh thuyên giảm và khỏi hẳn. Có rất nhiều bệnh nhân đến các bệnh viên lớn không chữa được, hoặc vì chi phí theo phương pháp y học hiện đại quá cao, mà được giới thiệu đến, và bác chữa khỏi với một chi phí khiêm tốn và tùy tâm.

Lúc trà gẫu chuyện đời, bác có nói chuyện là gốc gác nhà bác ở Tây Tạng, sang Việt Nam đã trên dưới 10 đời. Đó là một quãng thời gian dài, ngót 200 năm. Thời ông cụ thân sinh bác còn sống, thi thoảng bác cùng cụ về Tây Tạng 4,5 tháng hoặc nữa năm. Khi về Tây Tạng, bác học được nhiều bài thuốc, nghiên cứu nhiều về cách chữa bệnh của con người vùng cao nguyên thuần hậu này, được chứng kiến và trò chuyện với các đạo sĩ tu luyện trong núi cao rừng sâu, nghe họ diễn giảng những nguyên lý uyên thâm và sự liên hệ giữa cơ thể người, tự nhiên, và vũ trụ. Tất cả là một thể thống nhất, mà con người là trung tâm. Cái từ trung tâm ở đây không phải dùng với nghĩa cao ngạo và có thể làm gì theo ý mình. Trong thuyết tam tài Thiên Địa Nhân, con người ở giữa Thiên và Địa và phải thuận theo đạo Trời, đức của Đất và sống hài hòa với cỏ cây và tự nhiên thì mới có thể trường tồn.

Trong cuốn sách lưu truyền ngàn năm Đạo Đức Kinh, Lão tử cũng có nói: Người thuận theo đất, đất thuận theo trời, trời thuận theo Đạo, Đạo thuận theo tự nhiên. Có lẽ Trái đất này, thế gian này thực sự được kiến tạo ra là dành cho con người. Nếu không có con người thì thế gian này tồn tại có lẽ là không có ý nghĩa. Nhưng ngược lại, nếu con người phá hủy đi môi trường và tự nhiên vốn đã được an bài cho cuộc sống lành mạnh của mình, thì sự tồn tại của con người cũng không còn ý nghĩa nữa. Mà con đường phá hủy tự nhiên nhanh nhất chính là hủy hoại nguồn nước trên Trái đất này.

Đế chế La Mã bị diệt vong vì họ không thể bảo vệ nguồn nước nuôi dưỡng họ. Nước quá hiền lành đến độ từ bi, cần mẫn vun tưới cho cỏ cây, nuôi sống và giải khát cho con người, đến độ thành ra tự nhiên nên con người không biết quý trọng. Khoa học mới nhìn thấy được rằng trong cơ thể người có chứa 70 % là nước. Nhưng có những thí nghiệm khoa học đã chỉ ra rằng, gần như tất cả mọi thứ trên thế gian này đều là nước. Khi ép một chiếc lá đến nát vụn ra, ép hơn nữa hơn nữa, thì ngoài nước ra bạn không thể thu được gì hết cả. Điều ấy minh chứng rằng nước có vai trò vô cùng quan trọng, hơn cả những gì chúng ta tưởng tượng về sự hữu dụng với sinh hoạt ăn uống hay hoạt động sản xuất của chúng ta. Nước thực ra chính là sự sống.

Nước tuần hoàn trên Trái Đất này như máu lưu chuyển trong thân thể. Một khi máu bị nhiễm chất độc ngoại lai, thì cả cơ thể sẽ bị đầu độc. Con người hiện đại sợ chết, đến độ ăn gì uống gì đều phải qua thẩm định khoa học đến mức “mê tín vào khoa học”, nhưng mạch máu lớn của cả nhân loại mà từ đó điều tốt hay chất độc được đưa vào dạ dày của chúng ta và từ đó thấm vào máu chúng ta, không bằng cách này hay cách khác thì lại bị thờ ơ một cách đáng sợ. Không những người ta vô tình, mà còn cố ý đầu độc và làm nhiễm bẩn nguồn nước quý giá trên thế gian này. Sự tuần hoàn cần mẫn của nước còn được bao lâu nữa trước khi tất cả trở nên không thể vãn hồi trở lại?

Hà Nội những ngày nước bị nhiễm bẩn đã cho chúng ta câu trả lời của một tương lai thiếu nước. Chúng ta đông lên, sinh sôi và nảy nở vốn dĩ không sai. Chúng ta kiếm tiền, nuôi dạy con cái ân cần và tỉ mỉ đến độ làm hư chúng, nhưng lại quên mất rằng, chúng sẽ gánh hết tất cả hậu quả của sự thờ ơ của chúng ta, của lòng tham lam và ích kỉ của chúng ta một mai này chúng lớn lên.

Thực ra, con người đang tự đoạn tuyệt tương lai của chính mình. Ai có thể cứu vớt chúng ta?

Khoa học kỹ thuật hiện đại đã chứng minh rằng, ngoài ô nhiễm và sử dụng tài nguyên đến mức độ kiệt quệ, nó chưa thể có bước tiến đủ lớn trong vấn đề bảo toàn môi trường sinh tồn của nhân loại. Khoa học thực sự rất lợi hại, có thể thay đổi rất nhiều thứ của con người, khiến mọi thứ trở nên tiện lợi hơn. Nhưng giống như một pho võ công cương mãnh, như một thanh kiếm sắc bén, nếu kẻ sử dụng nó không có nhân tính, đánh mất đi ước thúc đạo đức, thì nó chỉ có thể trở thành công cụ để giết người.

Có rất nhiều đồn đoán liên quan đến vụ dầu thải làm ô nhiễm nước ở Hà Nội vừa qua. Bất cứ là lý do gì, vô tình hay cố ý, thì nó cho thấy một điều còn nghiêm trọng hơn nguồn nước bị nhiễm bẩn: Tâm con người ta cũng đang nhiễm bẩn nghiêm trọng. Nếu cứ theo đà này, không ai có thể dám chắc những hậu quả gì có thể xảy ra tiếp theo.

Người xưa có câu: Điều gì không muốn thì đừng làm cho người khác. Nếu như đạo đức của con người cứ trượt mãi không còn giới hạn như thế này, thì họ sẽ có thể bất chấp hậu quả cho mình và cho người khác, có thể hủy diệt cả nhân loại.

Vô Bích

About Vô Bích