Hạng Vũ là một bại tướng oanh liệt nhất. Sức mạnh của ông được Hàn Tín ví là vạn năng, có thể xoay trở mọi cuộc chiến, đến nỗi mà Hàn Tín với thiên tài cầm quân bài binh bố trận đệ nhất xưa nay chưa từng có với trận Thập diện mai phục ở hiểm địa Cửu Lý cùng 100 vạn đại quân cùng liên hoàn kế của cả Lý Tả Xa và Trương Lương cũng suýt phải ngầm hờn, đủ để thấy đương đầu với đệ nhất Chiến Thần này là gian nan cỡ nào!

Hạng Vũ khi chết rồi với cái thân xác chia 5, giúp cho 5 kẻ được phong vạn hộ hầu mà vẫn làm cho Hán vương Lưu Bang run rẩy sợ hãi, không biết có thực đã giết được ông hay chưa. Lưu Bang có lý khi treo thưởng cho tính mệnh Hạng Vũ cao đến vậy, vì giả sử nếu như hôm ấy ở bến sông Ô Giang, Hạng Vũ chịu qua sông, thì không biết dòng sông lịch sử sẽ chảy lại về Sở hay vẫn xuôi về bên Hán.

Đất Giang Đông vuông nghìn dặm, sau này là nơi Tôn Quyền định bá đồ vương tranh thiên hạ với Tào Tháo phía Bắc, Lưu Bị ở phía Tây, thiên nhiên hiểm trở làm phên dậu, đồng bằng phì nhiêu lấy lương thực nuôi quân, cũng từng là nơi nước Sở xưng hùng phân tranh cùng lục quốc mấy trăm năm, cùng với sức mạnh vô địch của Tây Sở Bá Vương, làm sao mà không thể khiến thiên hạ thêm một lần khuynh đảo. Nhưng Hạng vương đã quyết định dừng lại ở bến sông Ô Giang, để cho lịch sử sớm một đoạn yên bình.

Nếu Hạng vương sang được bến sông bên kia theo người lái đò khi ấy, với lòng dân Giang Đông đang ngửa cổ ngóng trông, trong khi binh lính Hán vương không thể sang ngay sông vì chưa có thuyền bè được, còn nếu đồn trú lâu ngày, thì 100 vạn quân sẽ ăn hết núi lương này đến núi lương nọ, lương thực vận chuyển từ Hàm Dương đến sẽ không thể nào đủ nổi. Hết lương, quân loạn, có lẽ chưa cần đánh đã tan. Còn nếu không có đủ quân binh, những trận thảm bại trước đó là điều khó tránh khỏi trước trai tráng nước Sở được Bá Vương dẫn đầu với khí thế hừng hực báo thù trận thua Cai Hạ, trong khi nhuệ khí quân Hán đã qua đi, mỗi người một chí.

Nhưng Hạng vương đã ngao ngán rồi. Dù có sức mạnh vạn năng ấy, đánh giết nữa cũng để mà làm gì. Bao nhiêu oai hùng khi xưa, cũng có lúc khốn nguy trốn chạy. Bao nhiêu binh lính khi xưa, giờ chỉ còn vài chục sĩ tốt theo hầu. Bao nhiêu tướng lĩnh mưu thần, giờ chỉ một mình một ngựa. Sang sông nữa làm gì. Giết ngựa Ô Truy thì không nỡ, mà để quân Hán bắt được cũng không đành, thôi gửi nó sang sông với người đình trưởng Giang Đông, để nó sống cho trọn kiếp.

Thương thay cho con ngựa linh, đến giữa sông nhảy ào xuống nước, cuộc đời này quyết chỉ có một người chủ là vị bất khả chiến bại thần tướng ấy thôi.

Thương thay cho mấy chục tốt binh, đã chạy đến đây để đào sinh, nhưng cuối cùng lại quyết không sang sông, vì chủ tướng đã chọn ở lại. Trơ trơ đá dựng, phất phơ ngọn lau, lặng trái tim. Không ai xao động dù trước mặt hàng hàng trăm vạn quân Hán.

Anh hùng thay khí khái Tây Sở Bá Vương, đánh nốt một trận chém chết hơn nghìn quân giặc, để tỏ rõ mình không yếu hèn, nhưng hơn thế là buông thương tự đâm kiếm vào cổ mình, để thôi từ đây không còn chinh chiến chém giết nữa.

Đoạn thời gian ấy đã lưu mãi đến sau này.

Vạn Lý Khách có mơ về bến Ô Giang này, mà xuất thần làm một bài thơ về thời chinh chiến hào hùng thuở ấy.

Hồi ức Ô Giang

Máu thấm chiến bào
Lờ lững trăng cao
Đìu hiu gió tận
Thân biết nơi nào

Nghìn trận đã qua
Kiếm gươm mẻ sứt
Lặng bóng dương tà
Giang sơn mộng dứt

Trong vở kịch dài
Quạ kêu hoang đài
Thiên thu chớp mắt
Một giấc mơ dài

Trong năm nghìn năm
Bao lần chuyển kiếp
Một lúc nam nhi
Mấy lần nghĩa hiệp

Vỗ ngựa tuốt gươm
Lẫn trong ánh tuyết
So dây phím cầm
Uống cùng trăng khuyết

Khí uất xông lên
Mái đầu bạc tuyết
Thương mộng nhân sinh
Chiến chinh bi thiết.

Thế gian giờ đây
Vẫn còn đánh giết
Kiên tâm trong đời
Đến thời ác diệt

Toàn mộng hồi thiên
Về chầu cửa khuyết.

Vô Bích