Không phải J-20 không phải là bản sao của F 22 hay F 35 mà nó không phải là một máy bay chiến đấu nguy hiểm và là một cải tiến lớn so với các máy bay chiến đấu kiểu cũ của Trung Quốc.

Không có máy bay chiến đấu nào bay trong chân không lẻ loi một mình cả. Chúng được biển chế trong các phi đội, được điều khiển bởi các phi công và nằm trong chiến lược quốc gia về quốc phòng.

Các máy bay J-20 của Trung Quốc đã gây thất vọng tại triển lãm hàng không thường niên ở Chu Hải năm 2018. Ba trong số những chiến cơ 2 động cơ này được cho là có khả năng thao diễn cứng nhắc trên không. Chúng bị khuyết thiếu tính năng cơ động – một tính năng cơ bản của các máy chiến đấu ngày nay. Hơn thế nữa, dường như sức mạnh của động cơ đời cũ mang đến ấn tượng về một máy bay không đủ sức mạnh trong không chiến hiện đại.

Điều này rõ ràng là bởi vì các máy bay J 20 của Trung Quốc chưa thể có được các động cơ WS 15 mới nhất do Trung Quốc sản xuất mà vẫn phải sử dụng động cơ AL 31 cũ hơn do Nga sản xuất vốn được dùng trên các tiêm kích dòng Su 30 đời cũ. Ngay cả Su 35 cũng không còn dùng loại động cơ này.

Chỉ có điều, dù có màn trình diễn không thực sự ấn tượng, nó không phản ánh hoàn toàn tính hữu dụng của nó trong không chiến thực tế cũng như sự phát triển của Không quân Trung Quốc mà nó giúp thúc đẩy.

J 20 xuất hiện lần đầu tiên qua những bức ảnh mờ trên mạng hồi năm 2011, khiến giới quan sát nước ngoài ngạc nhiên và thậm chí một số quan chức quân sự cho rằng Bắc Kinh sẽ cần thêm thời gian để hoàn thiện một chiếc tiêm kích tàng hình thực thụ. Một chiếc máy bay có khả năng tàng hình đòi hỏi phải có vật liệu hấp thụ sóng radar tốt và khả năng thiết kế hình dáng tối ưu cho việc giảm tiết diện phản xạ radar. Làm chủ những công nghệ này đòi hỏi một chu trình tốn kém chi phí và mất nhiều thời gian. Trước khi J 20 biên chế năm 2017, chỉ có duy nhất Hoa Kỳ là quốc gia có kinh nghiệm thiết kế, chế tạo và vận hành máy bay chiến đấu tàng hình.

Nhưng bằng việc nhận được sự hỗ trợ mạnh mẽ từ chính phủ, cùng với việc đánh cắp công nghệ thông qua hoạt động gián điệp từ các nước châu Âu và Mỹ, nền công nghiệp quốc phòng nói chung và ngành công nghiệp chế tạo máy bay chiến đấu nói riêng dưới chế độ cai trị của đảng Cộng sản Trung Quốc đã phát triển nhanh chóng những thập kỷ gần đây.

Yang Wei, phó giám đốc khoa học và công nghệ của Không quân Trung Quốc, nói với tờ China Daily thuộc sở hữu của chính phủ vào tháng 3 năm 2018: “Chúng tôi đã trở nên có khả năng thiết kế và tạo ra những gì chúng tôi muốn có.

J 20 là trọng tâm chiến lược của Bắc Kinh trong việc hiện đại hóa không quân. Một nguyên mẫu bay lần đầu tiên vào tháng 1 năm 2012. Các nguyên mẫu tiếp theo đã có được kinh nghiệm từ chiếc đầu nên được hiệu chỉnh khá kỹ về các chi tiết với mức độ sai số nhỏ hơn.

Các máy bay J 20 bắt đầu tham gia tập trận vào 3/2017 với các máy bay ném bom H 6 và máy bay vận tải Y 20. Vào giữa năm 2018, Không quân Trung Quốc đã chế tạo được khoảng 20 máy bay trong yêu cầu rõ rệt về khoảng 200 chiếc và đang tiếp tục cải tiến loại máy bay này.

“Chúng tôi không tự mãn về những gì chúng tôi đã đạt được”, Yang nói. “Chúng tôi sẽ phát triển J-20 thành một dòng máy bay lớn và tiếp tục tăng cường năng lực xử lý thông tin và thông minh của nó.”

Các nhà phê bình chỉ ra điểm yếu của J-20 so với các máy bay chiến đấu tàng hình F-22 và F-35 do Mỹ sản xuất. Các mỏm giáp phía trước của J-20 làm tăng mức độ phản xạ radar của nó. Kích thước và trọng lượng lớn hơn có thể làm giảm khả năng cơ động của nó. Việc bay với động cơ AL-31 thay vì WS-15 được chế tạo riêng sẽ cản trở hiệu suất của chiếc chiến đấu cơ.

Nhưng không ai có thắc mắc về việc nó đã trở nên tàng hình hơn các chiến đấu cơ cũ của Trung Quốc trước đó, với một khoang vũ khí lớn và có tầm chiến đầu ở khoảng cách 1000 dặm hoặc lớn hơn. Chỉ vì J-20 không phải là bản sao của F-22 hoặc F-35 không có nghĩa là nó không phải là một máy bay chiến đấu hiệu quả và là một cải tiến lớn so với các máy bay chiến đấu cũ của Trung Quốc.

Tàng hình “không phải là … tất cả hoặc không có gì, như một số nhà phê bình đã đề xuất”, Mark Barrett và Mace Carpenter, một tướng và đại tá Không quân Hoa Kỳ đã nghỉ hưu, viết trong một nghiên cứu năm 2017 cho Viện Mitchell có trụ sở tại Virginia cho Nghiên cứu hàng không vũ trụ. “Tàng hình hiệu quả nhất khi được sử dụng kết hợp với các máy bay, chiến thuật và khả năng khác.”

Không có máy bay chiến đấu nào bay trong chân không lẻ loi một mình cả. Chúng được biển chế trong các phi đội, được điều khiển bởi các phi công và nằm trong chiến lược quốc gia về quốc phòng.

Các mục tiêu chiến lược của Trung Quốc là thôn tính Đài Loan, mở rộng ảnh hưởng xung quanh vùng ngoại vi và đảm bảo các tuyến thương mại quan trọng xuyên Thái Bình Dương và Ấn Độ Dương cũng như đại lục Á – Âu. Đối với chiến lược đó, các hoạt động chống tiếp cận – đặc biệt là hạn chế khả năng can thiệp của Hải quân Hoa Kỳ – có lẽ là vấn đề quan trọng nhất. Trường Cao đẳng Chiến tranh Hải quân Hoa Kỳ tuyên bố J-20 có thể là một “nền tảng tấn công mặt nước hiệu quả trong phạm vi vài trăm hải lý trên biển.” Có khả năng tấn công tàu và máy bay hải quân của Mỹ ở khoảng cách xa với cơ hội sống sót cao hơn so với các máy bay chiến đấu cũ có thể làm, J-20 có thể giúp các phi đội Trung Quốc hoạt động hiệu quả hơn.

Vào tháng 5 năm 2018, các máy bay J-20 đã tham gia vào một cuộc bao vây giả lập Đài Loan mà không quân Trung Quốc tuyên bố phản ánh “điều kiện chiến tranh thực tế”. Trung Quốc dường như đang đào tạo những phi công giỏi cho một loại máy bay chiến đấu mới có những đặc tính đóng góp vào một chiến lược quốc gia đúng nghĩa. Bằng những biện pháp đó, J-20 đã là một thiết kế thành công và là lợi ích cho sức mạnh của Trung Quốc. Các cuộc triển lãm hàng không đáng thất vọng có thể không có nhiều ý nghĩa, cũng như việc so sánh trực tiếp với F-22 hoặc F-35 hoặc bất kỳ máy bay chiến đấu nào khác. Có thể các máy bay này sẽ rất ít có cơ hội đối đầu nhau theo bất cứ cách nào.

Theo The National Interest