Home / Chính Trị / Bình Luận / Thế giới hậu Soleimani – Đòn không kích của Mỹ có hiệu quả?

Thế giới hậu Soleimani – Đòn không kích của Mỹ có hiệu quả?

Kể từ vụ không kích trả đũa Mỹ ngày 08/01 đến nay, Iran đã trở nên kiềm chế hơn, khác hắn cái cách họ phong tỏa vùng Vịnh, đặt thủy lôi nhằm vào tàu chở dầu thương mại, bắn hạ máy bay không người lái của Mỹ, không kích nhà máy lọc dầu của Arab Saudi, hậu thuẫn – kích động người biểu tình đốt phá Đại sứ quán Mỹ tại Iraq. Theo sau cái chết của tướng Soleimani – trùm khủng lớn nhất ở khu vực, Trung Đông đã trở nên yên ả hơn. Phải chăng điều đó nói lên rằng Hòa Kỳ đã đúng khi tiêu diệt viên tướng này?

Flags of the USA and Iran against the background of the blue sky

Trước mềm mỏng

Một thời gian dài trước đây, chúng ta thấy chính quyền của cựu Tổng thống Obama phải vất vả thế nào khi liên tục phải xoay sở hết Tây sang Đông. Tây và Đông đây là 2 phía của Trung Quốc, một bên là Triều Tiên, một bên là Iran và các nhánh quân khủng bố khét tiếng được Tehran hậu thuẫn tung hoành khắp Trung Đông. Năm bữa nửa tháng Kim Jong Un lại phóng tên lửa và dường như bài ca này gia tộc họ Kim cứ hát đi hát lại không chán trong một thời gian dài. KCNA – Cơ quan truyền thông chính thức của Triều Tiên liên tục lên giọng dằn mặt Mỹ. Có lần Obama đến thăm biên giới liên Triều ở Bàn Môn Điếm, dùng ống nhòm thị sát bên kia biên giới mà có vẻ như bất lực.

Cũng như thế với Iran. Phải mất một thời gian dài, chính quyền tiền nhiệm của Hoa Kỳ mới mời được Tehran đặt bút ký xuống thỏa thuận mà gần như là vô dụng, thậm chí là tai hại với nước Mỹ và phương Tây cùng những người yêu chuộng Hòa Bình trên thế giới. Iran khi ấy có trong tay 18.000 máy li tâm để làm giàu Uranium. Bản thỏa thuận chỉ giới hạn việc sử dụng 12.000 máy li tâm, còn 6.000 máy vẫn được sử dụng. 12.000 máy kia cũng không bị tháo dỡ phá hủy, mà được để lại như một kho phụ tùng thay thế cho những máy còn hoạt động.

Việc chỉ giới hạn tỉ lệ % Uranium làm giàu ở mức thấp cùng khối lượng sở hữu dưới 300kg không giúp gì nhiều cho thế giới tránh khỏi nguy cơ chiến tranh hạt nhân từ Iran, vì 12.000 máy li tâm bị giới hạn có thể hoạt động trở lại bất cứ lúc nào. Hơn nữa, thỏa thuận không hề có điều khoản hạn chế Iran phát triển công nghệ tên lửa, điều mà sẽ cần cho Iran hơn trong thời điểm này, vì với họ, làm giàu Uranium đến cấp độ vũ khí đã không còn là việc khó với công nghệ được trợ giúp từ Liên Xô cũ.

Thỏa thuận còn mở bung các cánh cửa thương mại đã bị đóng kín để gây áp lực cho Iran, hơn nữa, còn cấp cho Iran hàng tỷ USD thông qua viện trợ khôi phục kinh tế. Chắc chắn chính phủ Iran có mục đích khác cho số tiền này.

Ông Obama là lãnh đạo của một cường quốc hàng đầu thế giới, là hạt nhân trong các liên minh chính trị, kinh tế, quân sự hùng mạnh nhất từ xưa đến nay trong lịch sử loài người. Thế nên, cách ông cúi đầu trước Triều Tiên và Iran, những kẻ gây rối hợm hĩnh và lém lỉnh sẽ là một vết nhơ trong sự nghiệp chính trị của ông.

Sau nguyên tắc

Ông Trump đơn giản gửi thông điệp tới Kim Jong Un rằng, tôi có nút bấm hạt nhân to hơn của ông. Đương nhiên Kim Jong Un hiểu. Khi Triều Tiên liên tiếp thử hạt nhân và tên lửa năm 2017, ông Trump đã gửi một thông điệp cứng rắn đến họ khi điều những chiếc tàu ngầm hạt nhân Ohio áp sát vùng biển của họ – những chiếc tàu mang trên nó 154 quả tên lửa Tomahawk, tầm bắn từ 2500 – 3000 km, có thể xóa sổ phần lớn các căn cứ quân sự của Triều Tiên trong vòng dưới 1 h đồng hồ. Đó là chưa kể các phương tiện chiến tranh khác từ Nhật Bản, Hàn Quốc và Guam trong tầm máy bay bay đến Triều Tiên có thể được huy động trong một cuộc không kích tổng lực phủ đầu đối thủ một khi chiến tranh xảy ra và nguy cơ nước Mỹ và đồng minh bị uy hiếp bởi vũ khí hạt nhân.

Sau đó như chúng ta đã thấy, Kim Jong Un lần đầu tiên đã quyết định công du nước ngoài kể từ khi lên nắm quyền để đàm phán với ông Trump.

An aerial port bow view of the Ohio Class nuclear-propelled strategic missile submarine USS ALABAMA (SSBN-731) taken during sea trials conducted by General Dynamics, the ship’s builder.

Sách lược nhân đạo mềm mỏng vô nguyên tăc của Obama và nhiều đời Tổng thống Mỹ trước đây đã làm cho các nước như Triều Tiên và Iran ngày càng tỏ ra bất hợp tác và đi đến những hành động tai hại không kiềm chế.Có một câu chuyện cổ thế này:

Vua Huệ Vương nước Nguy hỏi Thập Bì rằng: “Người nghe người ta cho quả nhân là thê nào?
– Thập Bì thưa:
Thần nghe người ta cho nhà vua là nhân từ và hay gia ơn lắm.
– Vua vui mừng hớn hở nói rằng:
Như thế thì cái công đức của quả nhân được đến thế nào?
– Thập Bì nói:
cái công đức ấy rồi đến mất nước mất.
– Vua ngạc nhiên hỏi:
Nhân từ và hay gia ơn là làm việc thiện, mà làm việc thiện đến nỗi mất nước là nghĩa thế nào?
– Thập Bì thưa:
Vua mà nhân từ, thì bất nhẫn trừng phạt; vua hay gia ơn, thì chỉ thích ban thưởng. Tinh đã bất nhẫn, thì kẻ có tội cũng không trị, tính hay ban thưởng, thì kẻ vô công củng được thưởng. Đến kẻ có tội không phải tội, kẻ vô công mà được thưởng, thì mất nước cũng không có gì là lạ“.

Cách của cựu Tổng thống Obama chính là cách của Ngụy Huệ Vương vậy.

Và Iran

Nếu như Iran hay bất cứ nước nào khác uy hiếp nước Mỹ bằng những hành động đe dọa đến tính mạng của Tổng thống và Phó Tổng thống của họ, thì nước đó sẽ nhận ngay một lời tuyên bố chiến tranh trong khoảng thời gian ngắn nhất. Khi Hoa Kỳ hạ sát Soleimani – nhân vật thứ 2 của Iran, Iran tốt hơn hết là nên cho mình lựa chọn thứ hai, kiềm chế, thậm chí là thu hẹp những toan tính lúc trước của mình lại. Vì Iran tuyên chiến với Mỹ lúc này thì gần như là tự sát.

Ông Donald Trump thực sự quyết đoán và chính xác khi tiêu diệt Soleimani. Thứ nhất, ông nắm rõ và biết được giới hạn của Iran cũng như giới lãnh đạo nước này. Thông thường những tên lưu manh ăn vạ tầm thường sẽ không dám quyết đoán cho việc lớn, khi gặp uy hiếp chúng sẽ có xu hướng bảo vệ chúng trước tiên. Hồi giáo hay bất cứ tôn giáo chân chính nào đều quý trọng sinh mạng con người, coi con người là bình đẳng. Một giáo sĩ như Khameinei tự phong cho mình là giáo chủ hô chém hô giết hẳn không phải là một con người chân chính, một chính nhân quân tử.

Thứ hai, Soleimani và Quds cần phải bị ngăn chặn ngay lập tức, vì những hiểm họa họ đang toan tính ở Trung Đông. Bước leo thang ngày càng tăng của họ để thử phản ứng của chính quyền Mỹ khiến họ phải trả giá. Trong khi Iraq hỗn loạn vì biểu tình, điều Iran nhắm tới rất có thể là thao túng một chính quyền mới thân Iran lên nắm quyền ở đây, nối dài năng lực của nhà nước khủng bố khét tiếng nhất Trung Đông này.

Thứ ba, cái chết của Soleimani sẽ thực sự làm Quds và Tehran lo sợ. Về chính trị, Iran hiện không ở trong trạng thái chiến tranh với Mỹ, dù cho Mỹ có liệt Vệ binh cách mạng Hồi giáo Iran vào một tổ chức khủng bố, thì đó là vấn đề răn đe. Họ biết ai đứng đằng sau Vệ binh này, về lý thì đáng ra phải liệt cả nhà nước Iran vào diện khủng bố và tiến hành trấn áp. Nhưng nhà nước này đang nắm mấy chục triệu người Iran làm con tin. Thế nên việc nhân vật số 2 của nhà nước này bị tiêu diệt sẽ cho Tehran thấy rằng, họ muốn lui thì được lui, họ muốn đánh sẽ được đánh. Nó là lời tuyên bố không có vùng e ngại đối với chính quyền Donald Trump, bất chấp là nhân vật nào ở Iran.

Thực tế là sau khi Hoa Kỳ hạ sát Soleimani, dù cách xa hàng ngàn km, Kim Jong Un cũng đã biến mất dạng ở Triều Tiên. Những người Triều Tiên và Iran có trách nhiệm đều có đầy đủ thông tin về năng lực quân đội Hoa Kỳ, đó là lý do tại sao tên lửa Iran bắn nhầm máy bay chở khách Ukraine. Họ đã thực sự run sợ.

Thứ tư, Soleimani là chân rết trực tiếp liên hệ bí mật với Bắc Kinh của Iran.Khả năng ảnh hưởng của chính quyền Trung Quốc đến những chiến lược của Quds là khá lớn, với những chi phối của họ với Tehran và trực tiếp với Quds qua Soleimani. Trung Quốc là nơi duy nhất chống đỡ cho Iran trong cuộc bao vây với Hoa Kỳ, nên Iran hoàn toàn có thể trở thành công cụ của Trung Quốc gây rối loạn ở Trung Đông khi Trung Quốc phải đối đầu với Hoa Kỳ trên chiến trường thương mại.

Mũi tên của Hoa Kỳ đã trúng nhiều đích. Dương như cũng đã có hiệu quả như mong đợi.

Vô Bích

About Vô Bích