Home / Vũ Khí / Vũ Khí hiện đại / Hải Quân / Vì sao đánh chìm tàu sân bay Hoa Kỳ lại là một nhiệm vụ khó khăn cho đối thủ của họ? Phần I

Vì sao đánh chìm tàu sân bay Hoa Kỳ lại là một nhiệm vụ khó khăn cho đối thủ của họ? Phần I

Tàu sân bay là biểu tượng sức mạnh của Hoa Kỳ và những nước sở hữu chúng, cũng là mục tiêu của các nước thù địch với họ, từ công kích bằng miệng lưỡi đến việc phát triển các vũ khí và chiến lược đối phó. Tiêu biểu là các nước Liên Xô – Nga và Trung Quốc. Nhưng liệu việc này có thể thực hiện được và khả năng nó xảy ra có cao không?

Thực sự một tàu sân bay cỡ lớn của Mỹ đã từng bị đánh chìm

Không phải trong thực chiến, cũng không phải các tàu sân bay bị hư hại trong thế chiến II tàn khốc. Năm 2005, tàu sân bay cũ USS America CV 66 thuộc lớp Kitty Hawk của Hải quân Hoa Kỳ vốn đã bị loại biên từ năm 1996 đã bị đánh đắm trong một cuộc tập trận của Hải quân để thu thập kinh nghiệm hoàn thiện các thiết kế tàu sân bay tiếp theo. Sau khi mất 4 tuần với lượng lớn bom, tên lửa và ngư lôi mà con tàu vẫn nổi trên mặt biển, cuối cùng Hải quân Mỹ phải kích nổ các khối thuốc nổ ở các vị trị trọng yếu được gài vào thân tàu sau đó, nó mới chìm xuống đại dương.

USS America CV 66 đang chìm xuống nước ( Bức ảnh duy nhất về cuộc diễn tập được công bố)

Tất nhiên là con tàu không mang trên nó lượng lớn nhiên liệu và vũ khí, những thứ có thể dẫn động những vụ nổ liên hoàn kế sau khi bị đánh trúng.

Nhưng nó cũng hoàn toàn không có

  • các vũ khí phòng vệ cũng như
  • thao tác di chuyển né tránh,
  • các biện pháp phòng vệ cảnh báo từ xa và
  • một hạm đội hùng hậu hộ vệ cùng với
  • khả năng đáp trả/ngăn chặn/chủ động phát động tấn công trước bằng các máy bay/tên lửa hành trình Tomahawk

Khiến cho xác suất bắn trúng nó gần như là 100%. Kể cả như vậy nhưng để thực sự nhấn chìm một con tàu nặng 85.000 tấn dài 300 mét xuống đáy đại dương là một điều xem ra quá sức với các vũ khí như bom, tên lửa hay ngư lôi thông thường. Tất nhiên là suốt 4 tuần lễ, Hải quân Mỹ không phải liên tục nã ngư lôi và tên lửa vào chiếc tàu sân bay cũ của họ. Họ cần dừng lại để kiểm tra con tàu sau mỗi loạt vũ khí tấn công vào nó nhằm xác định khả năng gây tổn hại từ các vũ khí chống hạm này đến các tàu sân bay tương lai.

Hiện chưa rõ bao nhiêu bom đạn được trút xuống con tàu trong thời gian ấy, và các tài liệu ghi chép liên quan đến vụ thử nghiệm vẫn được xếp vào diện bí mật quốc gia của Mỹ. Điều này cho thấy Quân đội Hoa Kỳ đã thu thập được những dữ liệu quan trọng, đáng giá với nỗ lực đưa chiến hạm cũ kỹ nhưng khổng lồ này ra làm bia tập bắn bất chấp sự phản đối của các thành viên thủy thủ đoàn đã từng phục vụ con tàu cũng như các ý kiến khác.

« Thực sự thì Trung Quốc có khả năng loại khỏi vòng chiến 1/11 tàu sân bay của Hoa Kỳ, nhưng việc đánh chìm cỗ máy 100.000 tấn này thì lại là một việc hoàn toàn khác. Nó không có nghĩa là không thể, nó chỉ không đơn giản để làm được việc đó. » Một chuyên gia cho biết.

Còn đại úy Talbot Manvel từng làm kỹ sư máy bay nay đã nghỉ hưu, cũng từng tham gia thiết kế tàu sân bay lớp Ford mới của Mỹ cho biết : « Đánh chìm tàu sân bay không phải là điều không thể, nhưng trừ phi sử dụng đến vũ khí hạt nhân con tàu mới chịu thiệt hại đáng kể. »

Hỏa lực đáng kể của Trung Quốc

Quân đội Trung Quốc có khá nhiều loại vũ khí có thể tung vào một cuộc chiến với tàu sân bay Mỹ. Họ có các tên lửa đạn đạo chống tàu sân bay lợi hại ( theo như họ tuyên bố) là DF-21 ( tầm bắn từ 2.150 đến 3.000 km) và DF-26 ( 3.000 – 4.000) km. Dễ thấy đây là các tên lửa đạn đạo tầm trung mà Trung Quốc đã thừa cơ hội phát triển khi hai nước Nga và Mỹ bị giới hạn khi ràng buộc nhau bởi các hiệp ước INF có từ thời Liên Xô. Ngoài đó ra, họ còn có các tên lừa và ngư lôi chống hạm khác.

Tên lửa đạn đạo chống hạm DF 26

Về kịch bản sử dụng các tên lửa đạn đạo để trấn áp các tàu sân bay của Hải quân Mỹ, nó có thể tấn công sàn cất hạ cánh, làm hư hại nó và các máy bay đậu trên nó. Cấu trúc thượng tầng của tàu sân bay, trên này có tháp chỉ huy, hệ thống liên lạc và các radar cảnh báo/chỉ huy của cụm tàu thì có lẽ dễ trở thành mục tiêu của các tên lửa hành trình hơn. Những mục tiêu này đều ở cao phía trên đường mớm nước của tàu sân bay, lẽ dĩ nhiên là không thể đánh chìm nó được, trừ phi có tình huống bất thường xảy ra.

Nếu họ muốn đánh chìm tàu sân bay, họ có thể chuyển sang tấn công bằng ngư lôi. Phòng thủ ngư lôi với bất kỳ hạm đội nào hiện nay đều khó khăn hơn so với tên lửa chống hạm, đặc biệt là các ngư lôi được phóng đi từ tàu ngâm. Nhưng cự ly tác chiến của ngư lôi là ngắn hơn và vì vậy, nó khó để tiếp cận khoảng cách khai hỏa hơn là các tên lửa. Điểm yếu chí mạng nữa của phương án tấn công này là một khi các tàu ngầm bị phát hiện, nó chỉ có thể phơi mình trước hỏa lực ngư lôi theo chiều ngược lại của đối phương. Hơn nữa, ngay cả khi trúng ngư lôi, 1- 2 quả ngư lôi cũng rất khó để khiến chiến hạm 100.000 tấn này chìm xuống vì ….

Các tàu sân bay của Hoa Kỳ không phải đồ chơi

Tàu sân bay Gerald R Ford cảu Hoa Kỳ

Với kích thước khổng lồ của mình, tàu sân bay tự thân nó đã là một thực thể khó bị đánh bại hoàn toàn vì kích thước cùng sự phân chia các khu vực riêng biệt không thấm nước một khi các cánh cửa được đóng lại. Trường hợp của chiếc CV 66 – USS America là một minh chứng rõ rệt. Nó thậm chỉ nhỏ hơn lớp Nitmiz hiện dịch và lớp Ford đã biên chế chiếc đầu tiên tới 15.000 tấn. Chỉ riêng lượng choán nước dôi dư này giữa 2 lớp tàu đã gấp đôi khối lượng một chiếc tàu khu trục thông thường của Hải quân Mỹ là Arleigh Burke cỡ 7.800 tấn. Hơn nữa, công nghệ đóng tàu cũng đã hoàn thiện hơn trong suốt 55 năm qua ( USS America được biên chế năm 1965) về cả kết cấu cũng như vật liệu. Đặc biệt là hai lớp tàu nêu sau đó đều là tàu sân bay hạt nhân với lò phản ứng hạt nhân được bảo vệ kỹ lưỡng gần như không thể xuyên thủng, thì nó không có nguy cơ cao từ lượng lớn nhiên liệu mang theo tàu để vận hành tàu dễ bị bắt cháy, tất nhiên là nó vẫn còn có phần nhiên liệu của các máy bay chiến đấu.

Tàu sân bay được chia thành các khoang kín nước, thủy thủ của họ có thể cách ly khoang này với các khoang còn lại khi tàu trúng ngư lôi và nước tràn vào tàu ở vị trí đó. Con tàu lớn đến nỗi nó phải ngập nước vài khoang như vậy mới có thể bị chìm.  

Vỏ thép của những con tàu này cũng đặc biệt chắc chắn, khiến nó hạn chế được rất nhiều sức công phá của các đầu đạn. Bên dưới đáy tàu và hai bên thân tàu được gia cố bằng nhiều lớp thép, và giữa các lớp này có các khoảng trống khiến sức ép từ vụ nổ có thể được phân tán ra trước khi tác động lên lớp thép kế tiếp phía trong. Chính vì điều này mà có khả năng cần nhiều tên lửa hoặc ngư lôi tấn công cùng vào 1 vị trí thì tàu mới bị xuyên thủng. Điều này gần như rất khó có khả năng xảy ra, ít nhất là với các công nghệ quân sự hiện có trên thế giới. Bắn trúng 1 con tàu hơn 1 lần đã là một thành tựu đánh nể rồi.

Việc con tàu được bọc thêm các lớp giáp cũng  giảm thiểu khả năng kích nổ kho vũ khí chứa bên trong tàu bao gồm bom, tên lửa của các tiêm kích và kho tên lửa phòng không của bản thân con tàu.

Sàn tàu sân bay được thiết kế bằng cách ghép nhiều mảnh thép chắc chắn lên nhau, khiến cho việc sửa chữa trở nên dễ dàng và nhanh chóng hơn khi xảy ra tổn hại. Thực ra không chỉ sàn tàu được thiết kế như vậy, mà cả các tấm giáp bảo vệ của tàu và nhiều bộ phận có thể cũng được thiết kế tương tự, nên để nhấn chìm một tàu sân bay của Hải quân Hoa Kỳ, đối thủ cần phải tấn công cấp tập nhanh chóng, hoặc họ sẽ không thể hạ nó ngay cả khi nó đã bị tổn thương và có thể quay về cảng để sửa chữa, rất nhanh sẽ phục hồi lại trạng thái chiến đấu trong khi đối phương cần một thời gian lâu để phục hồi kho tên lửa của họ. Điều này sẽ là khó có thể chấp nhận về mặt chiến lược, vì bất cứ quốc gia nào trên thế giới hiện nay nếu so sánh với Hoa Kỳ thì đều có tiềm lực yếu hơn.

Còn tiếp…

About Vô Bích