Home / Lịch Sử / Thế Giới Cận Đại / Vụ tai nạn khí cầu Hindenburg – Sự kết thúc của kỷ nguyên khí cầu

Vụ tai nạn khí cầu Hindenburg – Sự kết thúc của kỷ nguyên khí cầu

Trong bất kỳ lĩnh vực mới mẻ nào ở thế giới ngày nay, việc xảy ra tai nạn thông thường là điều khó tránh khỏi. Có nhiều công việc vẫn được tiếp tục được thực hiện sau khi người ta đã tìm ra được nguyên nhân và khắc phục được những nguyên nhân dẫn đến tai nạn ấy. Nhưng cũng có những vụ tai nạn mang đến sự kết thúc cho loại phương tiện hay lớn hơn là lĩnh vực người ta đang phát triển. Vụ tai nạn khí cầu Hindenburg ngày 6/5/1937 chính là một sự kết thúc như vậy.

Ảnh chụp vụ tai nạn Hindenburg 1937

Đầu thế kỷ XX, trước khi những chiếc máy bay thương mại cỡ lớn có khả năng vượt Đại Tây Dương ra đời, người ta khao khát một cách thức nhanh chóng hơn để di chuyển giữa hai bờ đại dương nhộn nhịp nhất thế giới này thay vì di chuyển bằng tàu thủy. Những chuyến hành trình bằng tàu biển thông thường mất ít nhất 1 tuần lênh đênh trên biển, cùng nhiều điều khó chịu như là say sóng hay tồi tệ hơn là những cơn bão. Những khinh khí cầu khổng lồ ra đời vào bối cảnh này.

Khí cầu Hindenburg có chiều dài 245 mét, đường kính 41,2 mét, kích thước tương đương với những con tàu Hải quân khổng lồ của thế giới ngày nay. Nó được dựng một khung xương bàng thép LZ 129 theo cách thức tối thiểu trọng lượng và tối đa sức chịu đựng, chống đỡ. Được xây dựng từ năm 1931, phải đến năm 1936 nó mới hoàn thành và có chuyến bay đầu tiên. Nó đã thực hiện tổng cộng 17 chuyến bay vượt Đại Tây Dương, vận chuyển 2600 hành khách với tốc độ 135 km/h.

So với Hindenburg, con người chỉ là những đốm nhỏ

Hindenburg không chỉ là một khinh khí cầu chở khách. Với những chuyến bay dài ngày trên hành trình vượt đại châu, nó tất nhiên có trang bị phòng tắm, nhà ăn và chỗ nghỉ. Điều này giải thích cho kích thước đồ sộ của nó, bởi vì nó được nâng lên bằng cách tận dụng lực đẩy Archimedes của không khí, thể tích chỗ không khí nó chiếm chỗ phải có khổi lượng lớn hơn khối lượng của chính nó, nhiên liệu, hành khách và các thứ nó mang theo.

Vào ngày 6/5/1937, sau chuyến hành trình từ Frankfurt, Đức tới trạm bay Lakehurst Naval ở Lakehurst, New Jersey, Mỹ, trong suốt cả chuyến hành trình mọi việc dường như đều ổn chỉ trừ một cơn bão đã làm chậm trễ khoảng nửa ngày, con tàu đã gặp tai nạn kinh hoàng khi chuẩn bị hạ cánh ở Lakehurst, New Jerrsey. Trong lúc sắp hạ cánh, ở cách mặt đất khoảng 60 mét, một ngọn lửa ở đuôi khinh khí cầu bùng lên và nhanh chóng lan ra toàn bộ con tàu khổng lồ dài hơn 200 đang ở trên không trung bằng 1 vụ nổ khí hydro. Mất đi lực nâng, con tàu lao xuống đất trong khi ngọn lửa đang thiêu rụi nó. 35 người đã thiệt mạng trên tổng số 97 người có mặt trên khí cầu lúc đó.

Khung xương còn trơ lại sau vụ tai nạn

Trước vụ tai nạn, Hindenburg mang đến sự kinh ngạc cũng như nhiều kỳ vọng về tương lai của phương tiện vận chuyển hành khách vượt đại châu. Nó làm người ta ấn tượng về kích thước đồ sộ, sự tiện nghi và thoải mái với không gian rộng rãi nó mang theo. Nhưng sau khi xảy ra tai nạn, sự hi vọng của công chúng vỡ vụn. Không ai dám chấp nhận mạo hiểm bay trên một thứ đồ sộ, khó là mà dễ dàng bị phá hủy như chiếc diều gỗ của Mặc tử thời xưa nữa. (1). Máy bay thương mại Concorde cũng trở thành quá khứ với 1 vụ tai nạn, nhưng nó chỉ kết thúc chính nó. Hindenburg kết thúc cả kỷ nguyên khí cầu.

Có lẽ nó cũng là nguyên nhân thúc đẩy nhân loại tìm thêm giải pháp từ máy bay hàng không, và kết quả là chúng ta nhìn thấy những chiếc Boeing 747 hay Airbus A 380 huyền thoại như hiện nay.

QSM tổng hợp

***

(1) DIỀU GỖ

Mặc Tử làm cái diều gỗ, ba năm mới xong. Lúc thả cho bay, được một hôm thì diều hỏng.

Học trò khen rằng: “Thầy làm diều gỗ mà bay được thật là khéo”!

Mặc Tử nói: “Ta làm cái diều ba năm mới xong, diều bay mới được một ngày đã hỏng, cho là khéo thế nào được! Sao bằng người làm cái xe gỗ chỉ tốn một ít công, không hết một buổi, mà chở được nặng, đi được xa, dùng được lâu năm. Có thế mới gọi là khéo”.

Huệ Tử nghe câu chuyện, bảo: “Mặc Tử nói thế thật là người khéo”.

LỜI BÀN:

Diều gỗ mà bay được, ai không chịu là khéo ? Nhưng công làm mất ba năm, dụng chỉ được một ngày, thì cái dụng tưởng không bổ với cái công. Cho nên Mặc Tử, vốn là người tiết kiệm, chỉ vụ sự làm ăn thiết thực, không cần sự văn hoa vô dụng, ý cho một gì sở dĩ gọi là khéo, không phải chỉ là việc làm tinh xảo hơn người, nhưng cốt phải lợi dụng được việc cho người trước. Huệ Tử khen Mặc Tử là cũng theo cái lý thuyết ấy. Tuy vậy, xét ra ở đời cái khéo và cái dùng không cần gì cứ phải đi đôi với nhau. Thường cái khéo, cái đẹp không cần là hữu dụng hay vô dụng: miếng gỗ trạm cái tranh vẽ, giọng hát bài đàn chỉ có khéo, không có thiết dụng mà thực là có ích cho người lắm.

Trích Cổ học tinh hoa

About Vô Bích